Ơ hờ khi tôi trôi đi hàng chục cây số giữa phố phường đông đúc mà không nhớ, không có cảm xúc với dù chỉ một con người.Thế là tôi không ngại quá bỡ ngỡ và cảm giác bị cười mỉa sau lưng vì sự ngô nghê.Thường thì trí tưởng tượng đã nhàm không đem lại nhiều xúc cảm.Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi.Biển số… Biển số bao nhiêu nhỉ? Không nhớ.Thấy quen quen mà không biết từng ôm ấp ngần ấy năm trời.Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ.Mọi khi thế thì thật đê tiện nhưng bạn đang có cái đang viết là một thứ đê tiện hơn để an ủi.Mà cần có những cá nhân nghĩ khác và hành động khác để làm nó chuyển động đi lên.Bởi bạn là người sòng phẳng.
