Hồi trước, đã thường gắt lên mỗi khi đi làm về, tôi chạy đến hỏi chỉ để làm nũng: Có gì ăn không? Hoặc mỗi khi tôi kêu đau chân, đau mắt để nghe một câu quan tâm hoặc dỗ dành, thì nhận được những lời như: Ngồi vi tính nữa đi.Cái đó, chúng đưa ra không khó.Thôi thì tôi im lặng.Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được.Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về.Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn.Chắc họ chẳng bao giờ biết những thiên tài đưa thế giới đi lên và kéo nó nhảy qua khỏi miệng vực băng hoại.- Tôi nghĩ tôi hiểu được phần nào con người ông.Một kẻ lạc loài vô cảm.Bác sẽ không biết buổi chiều hôm qua, sau khi đá bóng, ra vòi nước táp những luồng nước máy lên mặt, vuốt lên đầu; lấy nước trong xô nước chè thua độ vừa tan hết thanh đá to tướng phả lên mặt lần nữa; rồi phóng xe trên đường, bạn có một cảm giác sảng khoái hiếm hoi.
