Hương lúa mới pha mùi rạ ủ cỏ ôi.Đầu óc nầy nguy hại.Bởi lẽ khi giáo sư nỗ lực giảng giải sâu sắc, nữ sinh coi là thường, có kẻ ngồi ngó ngao ngán.Mà một khi lao mình vào thì trước sau, dù muốn dù không nó cũng dẫn đến nhịp đàn tối hậu của bản nhạc yêu đương là việc tính giao.Xô đẩy năm châu đến đại đồng.Tiếc thay mục đích nầy thường ít được biết hay bị bỏ quên.Rồi từ sự thương hại đó người cha nghĩ đến bổn phận đối với con, kết quả của tình yêu của mình, hình ảnh của bạn trăm năm mình và là dòng máu của mình.Họ cũng bất mãn cái gì đang có vì chán nhàm.Yù thức trách nhiệm cũng chưa có.Có nhiều bạn gái nghe thiên hạ đồn thôi rằng họ bội tình yêu, đến khi gặp họ mặt lớn mặt nhỏ một hồi vì cũng phải đầu hàng trước những lời đính chánh khéo léo đầy gian mưu của họ.
