Như thế vẫn chưa đủ cho một con người.Bạn cứ ăn và thấy nuốt được.Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp.Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ.Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời.Và thế là đời sống lãng phí.Và giảm thiểu hậu quả cho thế hệ sau, cũng như tránh quả báo hiển nhiên của những sai lầm xuất phát từ lòng vị kỷ mù quáng.Vậy ra là tại những lần như thế này.Cái đó sẽ là một đại diện nhỏ cho tinh thần tự chủ và sự hoà nhã.Mai đi học về phải cạo râu.
