Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng.Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu.Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo.Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ.Rồi bảo cảm ơn ta đi.Trí tưởng tượng thì lại thừa thời gian cho những chuyến đi nhưng không đủ thực dụng để xác định xem đi về đâu cho có lợi.Tất nhiên là không phải ai cũng thế.Mẹ tôi ngỏ ý tôi muốn đi làm và chị bảo thử xuống đây làm xem.Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng.Bất cứ nơi nào cũng vô số những con người như vậy.