Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi.Những giọt nước mắt bằng gỗ.Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn.Con không nói thì làm sao mẹ biết.- Mi nên nhớ viết là một thói quen tự thân vận động.Tôi quả thực không muốn đấu tranh đâu, chưa bao giờ muốn đấu tranh đâu.Đối phương gật đầu nhận bàn giao những sinh linh nhỏ bé lúc nhúc còn sống sót.Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp.Nơi thì nước mía bật băng chưởng dân tình cầu bất cầu bơ ngồi san sát ở vỉa hè đối diện ngó sang.Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch.