Sao tôi không noi gương ông già Walt Whitman mà thản nhiên như loài cây, loài thú trước những cảnh tối tăm, đói lạnh, dông tố?Chỉ chuyên tâm kiếm sự kiện thôi.Tôi hứa với Ngài không bao giờ còn vong ân Ngài nữa.Trước tôi tính sẽ nói là muốn đi Kanass City để may ra tìm được một việc làm.Bà theo săn sóc chồng.Hồi nhỏ tôi sống ở một trại ruộng tại Missouri, và một hôm trong khi giúp má tôi lấy hột anh đào, tự nhiên tôi oà lên khóc.Đó là ý riêng của tôi chăng?.Theo một cuộc điều tra của tờ báo "Gia đình của phụ nữ", 70 phần trăm nỗi lo của ta là do vấn đề tiền nong.Con cầu Ngài giúp con, thương con.Carrier nói: "Khi tôi ngó thẳng vào sự chẳng may nhất, tức thì tôi tìm lại được sự bình tĩnh đã mất trong những ngày trước; từ đó tôi suy nghĩ được".
