Steve biết rằng nó là một phần của sự thân thiện và vẻ nghịch ngợm của iMac.Khi bạn lấy một chiếc iPod ra khỏi hộp, nó đẹp tới mức trông như đang tỏa sáng, và nó làm tất cả các máy chơi nhạc khác trông chúng như được thiết kế và sản xuất ở Uzbekistan.” ông ấy sau này đã nói với tôi, “Tôi tôn trọng Eminem như là một nghệ sĩ, nhưng tôi chỉ không muốn nghe nhạc của anh ấy, và tôi không thể liên hệ đến giá trị của anh ấy giống như cách tôi có thể làm với Dylan.Lee Clow nhớ lại, “Tại một trong những buổi họp tiếp thị của chúng tôi ngay trước khi khai trương các cửa hàng, Steve yêu cầu phải dành ra tới nửa tiếng đồng hồ để quyết định xem sắc độ xám nào thì phù hợp với các kí hiệu của phòng vệ sinh.Tại các buổi thảo luận này, ông sẽ cắt trúng vấn đề với kỹ năng quan sát và phân tích tỉ mỉ.Jobs và vợ bay tới Memphis, hạ cánh trước 4 giờ sáng và gặp Eason.“Chó má,” Lasseter, người vốn không hay nói bậy đã buột mồm chửi thề.Điều bực bội nhất là thông báo của Jobs, về một phần của hiệp ước hòa bình, “Apple quyết định để Internet Explorer là trình duyệt mặc định trên Macintosh.” Tuyên bố đó không những sai lầm mà còn rất chủ quan.“Hãy báo hủy nó đi”.