Hôm đó, bạn không bỏ ra 45 phút để sửa soạn đi ngủ.vạn sự đều tuỳ thuộc vấn đề đó cả.Tôi la lớn lên như vậy.Nguyên nhân mối nguy đó là tại ta ráng làm nhiều quá, và chỉ có một cách tránh nó là lập lại chương trình, làm bơn bớt đi những cái nghề, càng học, càng ham, và có những kẻ thích hăm hở gắng sức tới nỗi luôn luôn như không kịp thở.Trái lại, chắc chắn là giá trị 8 giờ ở sở còn tăng lên là khác.Một thất bại vẻ vang không đưa tới đâu cả, nhưng một thành công nho nhỏ sẽ đưa tới một thành công không nhỏ đâu.Người ta phải thăm bạn bè.Muốn xiết chặt ngay vấn đề tiêu dùng thì giờ, tôi lựa trường hợp một cá nhân nào đó để xét.Lẽ ấy tự nhiên, tầm thường nhất, từ đời nào tới giờ ai cũng biết nhưng chứa một chân lý sâu xa mà phần đông chúng ta suốt đời không nhận chân được.Tôi có thể nghe óc bạn như nghe điện thoại ở nên tai tôi vậy.