Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người.Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi.Ai rủ em? Cô liếc sang cậu bạn ham chơi ngồi cạnh tôi.Nhưng rốt cục chỉ tốn thời giờ.Hôm nay lại bị cấm túc thế này.Và việc thoát ra khỏi những lớp mơ mà mọi sự kiện đều có vẻ thật cũng từa tựa như rơi thụt dần khỏi các tầng mây, khá hẫng và khá sốc.Biết đâu, mất một cái xe, có thêm một người anh em, một người đồng chí.Ta có thể giải thoát cho người đàn ông đó khỏi đau đớn và lũ con đốn mạt.Biết đâu cứ phải thấy những cái chết, những bi kịch họ mới chịu công nhận thật lòng một điều đơn giản có từ ngàn năm nay: Không thể ép tâm hồn mặc quần áo theo cỡ của một tâm hồn khác.Khỏe theo nghĩa dẻo dai.