Họ biểu trưng cho chính họ.Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi.Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày.Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo.Hai anh em kéo co vài lần bỗng bạn thấy mình không thấy mặt ông anh.Nhưng với mẹ, tôi cho mình cái quyền đó.Nó, tôi, đọc rất nhiều truyện tranh, chơi khá nhiều game, điều đó rất tốt cho phản xạ và tính biện chứng, linh hoạt.Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc.Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực.Một cái ngẫu nhiên không an toàn chút nào khi mà con người luôn đói khát vật chất, tinh thần.
