Khi tôi hỏi làm sao dẹp được nỗi lo ấy, bà đáp: "Tôi bầy ra việc để làm.Thí nghiệm tai hại đó đã cho tôi một bài học tới già đời chứ?.Bà làm thân với thổ dân và đã ngạc nhiên trước cách họ đối lại.Một người khuyên tôi trước khi ngủ, tập trung tư tưởng vào đồng hồ báo thức.Em muốn khóc, thầm nghĩ: "Tại sao lại có sự vô ý kia khiến cho chiều nay mất vui đi như vậy? Nhưng sau em tự nhủ: "Tại sao mất vui? Cứ nhất đinh vui đi nào! và em vô phòng ăn, đành mang tiếng với bạn bè là người nội trợ dở, còn hơn là tiếng cáu kỉnh, xấu thói.Mà tiền giắt lưng thì ít, tiêu gần cạn rồi.Dù đời bạn bình dị đến đâu di nữa, chắc chắn mỗi ngày bạn cũng gặp một vài người lạ.Nhưng nghĩ kỹ bài học còn rất rẻ.Quả là một kỷ lục ít thấy và lạ lùng.Bà coi chi nhánh Phụ nữ ở viện Bảo hiểm nhân mạng tại Nữu Ước.
