Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu.Giai điệu ấy ngân lên thường xuyên trong lúc tôi và thằng em ngồi xem hai trận bán kết Thái Lan-Mianma, Việt Nam-Malaysia.Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại.Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn.Là bảo thủ, là lập trường kiên định, là ba phải, là dung hòa, là xung đột, là nhạy cảm, là vô tâm… Là thể hiện thông minh, là tỏ ra đần độn.Câu chuyện này tôi gửi đến bạn.Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm.Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu.Đấu tranh cũng là hiện sinh, tớ thích thế.Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị.
