Tôi, thằng em, ông cậu thường cười với nhau vì chuyện chạy đi chạy lại điện thoại inh ỏi.Sẽ mệt và bức bối khi muốn giữ mình lành mạnh trong môi trường bên cạnh những đồng đội có vẻ tử tế, cũng có không ít những thằng đồng lứa hoặc lớn hơn chỉ biết ăn, tập, chửi bậy, chơi bẩn và cưa gái.Cũng có thể khác, họ có cách để làm ta không cảm thấy xa lạ, tôi nghĩ.Một công việc bàn giấy ổn định, thu nhập cao, những cơ hội đi nước ngoài, những bữa cơm cao cấp, những cuộc đi chơi bên những gia đình đầy đủ và biết điểm dừng trong cuộc đua tranh, những bà mối mát tay… Mọi thứ đều chờ đợi bạn nếu bạn chịu khó nghe lời.Rồi lại êm êm lan ra.Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong.Sao lại xé sách hở con.Thử hòa vào họ, hiểu họ, phê phán cũng như cảm thông với họ.Cháu mai sau là chúa sợ vợ.Lâu lâu vẫn biết bác mạnh và ngấm ngầm khâm phục điều ấy ở bác.
