Họ sợ khổ cái khổ của sự thay đổi, tuổi tác đã làm họ sợ khổ rồi.Cái đó sẽ là một đại diện nhỏ cho tinh thần tự chủ và sự hoà nhã.Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ.Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau.Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi.Vâng, lúc đó, một chú sấn đến rút chìa khóa xe của tôi và bảo: Mẹ mày, mất dạy.Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ.Những câu thơ hay bây giờ có lẽ không còn xuất thần, lại chắc chẳng còn mấy thơ ngây.Hoặc là nằm đó mặc nỗi tuyệt vọng đè lấp cơn đói khát cho đến khi nào chết.Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau.