Nhưng sẽ đến lúc mà cách cư sử của người bạn tình không còn đáp ứng được các đòi hỏi của bạn, hay đúng hơn cho tự ngã hư ngụy của bạn.Họ bị buộc phải vâng phục.Thái độ “vô vi” đích thật hàm ý nội tâm không phản kháng và cảnh giác cao độ.Có một số tình huống trong đó sự vâng phục dường như trái tự nhiên và phi nhân.Chỉ có ánh sáng mới nhận ra ánh sáng.Cho nên trong điều kiện bị đồng hóa với tâm trí, thiếu tỏ ngộ, thì cái tôi khi được gọi là một cách sai lầm niềm vui thường là khía cạnh lạc thú ngắn ngủi của cái vòng luẩn quẩn khổ đau/lạc thú.Đau khổ cần đến thời gian; nó không thể tồn tại trong cái Bây giờ.Do đó, nhu cầu tâm lý muốn trở thành thứ gì đó khác hơn con người của bạn không còn ở đó nữa.chỉ có ảo tưởng về thời gian mới tách biệt chúng.Tại sao tâm trí lại nổi cơn bực dọc? Bởi vì nó cứ khăng khăng tin tưởng một cách vô minh rằng sự phản kháng của nó, sẽ phần nào giải trừ được tình hình không mong muốn.