Chàng vừa rửa kiếm vừa vui mừng nhìn dòng suối nhỏ đang chảy về.Sid đứng bất động chứng kiến cảnh tượng vô thường, ngắm nhìn sự may mắn cho chính chàng tạo ra.- Tôi đã suy nghĩ rất nhiều trên đường từ khu rừng Mê Hoặc về đây.Nhưng không chỉ có thế, nó còn tuôn xuống khắp cả mọi nơi trong vương quốc, rơi cả xuống cạnh những hiệp sĩ không chấp nhận thách thức của Merlin.Chàng có nên leo lên hay không? Cho dù chàng có phát hiện được thêm điều gì trên đó nữa thì chàng cũng chẳng còn thời gian đâu để mà thực hiện.Đó là một cảnh tượng đáng kinh ngạc.Ngược lại sự may mắn thật sự là do chính cậu tạo ra, nó phụ thuộc vào cậu.Merlin xúc động ông ôm lấy Sid thật chặt, im lặng.- Vậy nhà ngươi cứ ở đó mà chờ cái chết.Bỗng nhiên một giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt khắc khổ của Jim.