Nhà văn nhắm mắt lại.Mùa đông thì mấy chiếc áo len dày sụ mớ ba mớ bảy.Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức.Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào.Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay.Người đọc khách quan có thể nghĩ có gì mà phải mặc cảm, hắn đã không sai và hắn vẫn chưa cũ.Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức.Thường thì với sự đùa họ tin sái cổ như lúc cậu bé chăn cừu lần đầu hô hoán có chó sói.Trước thì cảm giác người nặng trịch, không tài nào động cựa.Nhưng mà cái câu ấy, nó kéo nước mắt ra rớm trên mi.
