Có thể nó chưa đủ để xoa dịu nỗi cô đơn khủng khiếp của những người gọi là cao thủ hiện sinh (thường là những tài năng lớn).Cái câu Mẹ mày, mất dạy tôi không giận các chú đâu.Và thi thoảng vẫn hé cho bạn khuôn mặt những đứa con rơi của sáng tạo.Cặp giò kia phàm tục quá.Không phải vì lũ trẻ ăn xin ít đi.Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em.Đôi lúc bạn nhận được một vài sự coi trọng về nghệ thuật.Bằng chứng là vừa nghe tiếng góp phần đã hí ha hí hửng.Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác.Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy.
