Ngồi lại vào chiếc bàn làm việc của mình, bà ấy nói, Tôi đã đọc sơ yếu lý lịch của bạn và rất mong được gặp bạn.Ồ, Tony ở đây, cô ấy thét lên sung sướng.Chính tôi đã từng là người nhút nhát, tôi luôn cố tình trì hoãn việc đến sớm.Một nhân vật nổi tiếng đang ở thăm thị trấn của bạn ư? Một cậu bé nhà quê đã đạt giải ba trong cuộc thi viết chính tả của bang ư? Thế còn lễ khai trương bảo tàng mới về những chiếc nắp chai bia thế kỷ XX thì sao?Dấu hiệu trả lời xuất hiện qua làn sương mù, tôi là ngọn hải đăng.Thời gian để nghỉ ngơi ư? Đúng.Để tìm câu trả lời, tôi đã yêu cầu Walter cho tôi tham dự một trong những cuộc họp hàng tháng của họ.Trong khi đợi điều phối viên mang ra ít đồ ăn nhẹ, chúng tôi đã thảo luận về đồ ăn, lẽ đơn giản rằng những người đang đói thì hay nói về đồ ăn.Đó là mẹo sắc như dao cạo, thật may mắn, anh ấy hiếm khi phải sử dụng với nhân viên.Anh không đoán được cảm xúc của tôi rằng tôi nghĩ là tin nhắn của anh có nghĩa là tin tốt cho tôi không nhỉ? Điều đó cso nghĩa là tôi không còn quý anh nhiều nữa ư? Thật không có ý thức.