Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn.Họ nhìn vào sự bỏ học, sự dậy muộn, sự vụng về, lờ đờ trong nhà của bạn.Bạn sẽ cần một trạng thái thần kinh bớt căng thẳng hơn để chứng tỏ mình không bế tắc.Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt.Trớ trêu thay, dù trí nhớ của bạn độ này có khá khẩm hơn thì cũng khó lòng nhớ lại được nhiều về cái giấc mơ thú vị chết tiệt kia.Tất nhiên là không phải ai cũng thế.Bây giờ có bảo tớ là đạo đức giả cũng chả mấy ai bắt chước đâu.Chả là hôm qua có chuyện.Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát.Chẳng có cái gì đập.
