Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự).Ông bà thì đã có người giúp việc và con cháu khác nữa.Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút.Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận.Dù biết là tạm thời thôi.Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành.Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do.Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi.Sau nhiều năm, chúng như cộng hưởng để trở nên to lớn, gớm ghiếc hơn mức bình thường và khiêu khích giới hạn chịu đựng của bạn.Ví dụ: Chọn ảo hay thật? Bạn dễ mắc lừa nó ngay.
