Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc.Cũng có thể gọi là sáng hôm sau.Trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn đến lớp, thỉnh thoảng nghỉ một tiết thấy không ai thông báo gì.Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó).Và thích được dẫn đi hơn.Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm.Sau khi ngáp chừng ba cái trở lên.Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo.Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn.Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi.
