Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ.Hai chị em cùng phấn đấu.Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học.Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì.Nhà văn nhìn thấy trong mắt nàng một vẻ chăm chú tinh nghịch.Những kẻ bao che, đỡ tội cho chúng cũng không phải là người.Kệ sự thật là năng lực phát huy cũng thường là lúc năng lực dần cạn kiệt.Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin.Bịt tai lại, im lặng, là xong.Bạn không mong bác đọc lắm.