Bác gái nghe lục đục, hỏi: Làm gì thế con? Học ạ.Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người.Những thanh niên có thể coi là tốt xung quanh, họ sống.Những cảm giác cay đắng và kiêu hãnh lẻn vào tuổi thơ tôi từ rất sớm và âm thầm sinh sôi.Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi.Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều.Nhưng rất tiếc, tôi lại là một thiên tài.Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều.Câu chuyện có vẻ như vầy.Suy ra bạn sai và bảo thủ.
