Thế là một hôm ngồi ngáp dưới quầy hàng ế khách, thấy bác trai khoan thai bước ra khỏi cửa, rẽ trái (bên đó là hàng nước), bác gái bảo: Bây giờ cháu nói thế nào bác trai bỏ thuốc lào được thì bác cho là tài.Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng.Bác chọn đội đỏ mất rồi, cháu chọn đội xanh vậy.Dù những cơn đau vẫn đến nhưng chưa bao giờ mệt đến ngất đi hoặc hiếm khi nói năng tầm bậy, bực bội mà không kiểm soát được.Dưới nhà, cháu giúp việc đang nấu ăn sáng.Nói thì hay mà làm thì rất dở.Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn.Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không.Tôi biết điều đó nên chưa bao giờ tôi khinh ghét họ.Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho.