Tôi không thể có cái ý cung cấp cho công việc đó ba bốn chục phút liên tiếp vô cùng tĩnh mịch.Bây giờ tôi xem ông ta sử dụng 16 giờ đó như thế nào.Lý do không phải những tác phẩm trên không nghiêm túc mà vì: tiểu thuyết dở thì không nên đọc, còn tiểu thuyết hay thì làm cho ta đọc một mạch, nhanh như một chiếc thuyền con trôi theo dòng nước, và tới đoạn kết thì ta muốn hết hơi mà chẳng mệt nhọc chút nào.Sự thật ấy đáng buồn lắm, chán nản lắm, u uất lắm phải không bạn? Nhưng tôi cho là đẹp đẽ kia đấy, vì có gắng sức thì ý chí ta mới mạnh được khi làm một việc đáng làm.Mặc dầu vậy, tôi vẫn phải viết vì cần phải viết.- Sao? Ông bảo tôi luyện trí óc ngoài đường đông nghẹt người ta ư?Bởi vì trí óc có thể làm việc khó khăn, liên tiếp mà không biết mệt như tay, chân.- Sao? Ông bảo tôi luyện trí óc ngoài đường đông nghẹt người ta ư?Trong một chương sau, tôi sẽ xét những cách thoả mãn khát vọng đó.Vậy, chúng ta bắt đầu xét quỹ chi tiêu thời giờ mỗi ngày.