Đúng là con người đầu tiên xuất hiện không hề bị ràng buộc gì với cái xã hội chưa từng có.Tôi doạ lấy thắt lưng vụt thì nó lại nhe răng cười ra vẻ khúm núm em xin em xin.Đôi lúc, định kiến giúp phong phú không bị lợi dụng biến thành một thứ rỗng tuếch, sa đọa.Dù họ thường đùa tôi nhẹ nhàng, họ gọi tôi là bạn ấy thay vì nó và thằng như gọi những đứa con trai khác.Đây là sân bóng, nên nhớ, và bạn thật ngu nếu cho mình quyền cười cợt sự cuồng nhiệt của họ.Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh.Và anh nhận ra em chẳng bao giờ chơi ác được.Tôi thì thế nào cũng được, khi khoẻ.Tôi ngồi trên nền gạch, xé những trang thơ ra và đốt cho bằng hết.Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì.
