Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra.Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả.Trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt.Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm.Nó cũng như tình yêu thương.Cũng có người trong số họ rất tự tin rằng mình hiểu hết, biết hết.Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết.Các chú bảo: Mày còn đứng đấy làm gì?.Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó.Hoặc sẽ bắt mình quên.