Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết.Ngôn ngữ cũng là một thứ vũ khí, một con dao hai lưỡi mà.Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn.Nó, tiềm thức, suy nghĩ và vận động cùng với sự suy nghĩ và vận động mà bạn nhận thức được bạn đang.Tôi khóc vì đó là mong muốn chính đáng, rất chính đáng của họ với những giới hạn về khả năng và nhận thức của mình.Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác.Đều có mục đích cả hoặc chả có mục đích gì.Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác.Để gìn giữ cho thế hệ mình và thế hệ mai sau.Tôi đang viết với tư cách một thiên tài.
