Tuy vậy, chính sách tài chính của công ty rất thận trọng, vì bản thân tôi cũng như gia đình vốn sống rất đơn giản, tiết kiệm.Tôi muốn tặng đất nước tôi một nơi dành để tiếp nhận, khuyến khích, hỗ trợ tài năng của tất cả các ngành nghệ thuật và các nghệ sĩ có thể tập hợp tại đây để lao động nghệ thuật mà họ không phải bỏ tiền ra đầu tư.Tôi chẳng có đồng vốn nào để đầu tư.Bác ấy chỉ là một bà nội trợ hiền lành không hề biết kinh doanh là gì.Tôi trở về công ty triệu tập gấp một nhóm “tác chiến” để thực hiện kế hoạch này.Ngoài ra, tôi là đứa biết sống tiết kiệm từ nhỏ.Có thể nói tôi là người nhiều tham vọng.Tôi vẫn còn trong tình trạng choáng váng, bần thần thêm mấy ngày sau đó.Sau khi bàn bạc nhất trí với đại diện của CP là ông Thanakorn và Công ty Nippon Koei của Nhật, làm xong quy hoạch và tính toán chi phí cho biết dự án khả thi nhưng lãi không nhiều, tôi thông báo với các cổ đông CP và phía Trung Quốc để chuẩn bị ký kết hợp đồng thực hiện dự án.Đó là nền tảng để tôi làm việc vì sự phát triển lâu dài của công ty.
