Làm như vậy bạn sẽ có được một khoảng thời gian dài ít nhất là 3 giờ.Họ khoe với bạn mỗi năm đọc được bao nhiêu cuốn.Vậy bạn nên để, chẳng hạn, từ 9 giờ đến 11 giờ rưỡi để làm một việc mất giờ rưỡi.Rồi, khi nó thấy bạn đổ mồ hôi trán, thình lình nó lăn ra, chết mà không kịp trối: "Tôi không chịu được nữa rồi".Lẽ dĩ nhiên là bạn thích đọc báo (việc này có thể làm trong khi đợi bữa) hơn là nghĩ tới cái bổn phận bình thường mà quan trọng ấy - bổn phận tự xét mình - thì cái đó tùy bạn.- Sao? Ông bảo tôi luyện trí óc ngoài đường đông nghẹt người ta ư?Nghệ thuật là cao quý, nhưng không phải là cao quý nhất.Chúng ta không suy nghĩ.Chắc là bạn muốn tin rằng hạnh phúc không sao đạt được.Nhưng nhất cử có thể lưỡng tiện thì sao bạn không tập trung vào cái gì hữu ích? Chẳng hạn - đây chỉ là một thí dụ thôi -chẳng hạn tập trung tư tưởng vào một chương của Marc Aurele hay Epictete (hai triết gia La Mã thời cổ đại).