Vì có lẽ ông ta có một sự thân quen với tiềm thức của mình.Bạn nằm xuống, trùm chăn lên đầu.Sắp tới sẽ có một số thay đổi về lịch trình sinh hoạt để cứu vãn sức khỏe.Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình.Và ta bị ức chế liên tục.Bạn cần làm việc, cần vận động.Nhìn xuyên vào nó, thôi miên vào nó, những con chữ tôi không hiểu.Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ.Và sự vất vả, bệnh tật của họ nữa.Điều đó có đáng sợ với những người lớn càng ngày càng yếu đi không?