Trước đây chưa lâu, một thân chủ người Đài Loan của tôi đề nghị tôi liên hệ với ông Taro, một doanh nhân Nhật Bản ở Tokyo.Vào giữa thập niên 1960, Edward đã gặp Don.Ba quân nhấp nhỏm không yên, chưa có lý do gì đã hoảng hốt khiếp sợ.Cách tốt nhất để xem xét tư tưởng tinh tế này là nhìn vào một kinh nghiệm cụ thể mà nhiều người chúng ta đều có chung.Hãy giữ gìn thái độ thản nhiên đối với tiền bạc.Ông hay nói: “Chà, tôi cảm thấy như một chú nhóc bị vấp ngón chân, đau quá không cười nổi nhưng quá kiêu hãnh nên không dám khóc.Trong nguy cơ , đừng để người ngoài can thiệp vào nỗi bất hạnh của bạn.Bọn tôi làm việc thật mẫn cán trong một tháng.Nếu ta giỏi và mạnh thì ta giả vờ tỏ ra kém và yếu.kết quả có thể rất đau thương.