Còn các xúc cảm thì sao? So với tâm trí tôi thấy mình bị cuốn hút vào các xúc cảm hơn.Nhưng bạn cứ việc đọc tiếp đi.Chúng chẳng qua chỉ là tấm biển chỉ đường mà thôi.Khi nói “Thời gian là ảo tưởng”, tôi không nhằm đưa ra một quan diểm triết học.Phần còn lại là thứ giống như là tần số rung động chứ không phải là các hạt vật chất rắn chắc, rất giống một nốt nhạc.Bạn không tách biệt khỏi nó, và ngoài kia chẳng có một thế giới khách quan nào cả.Tuy nhiên, một khi đại đến mức độ ý thức tỏ ngộ nhất định, bạn có thể đảo ngược tiến trình này; vì vậy, thay vì trở nên vô minh mê muội hơn, bạn càng tỏ ngộ hơn nữa.Và tôi đáp: “Bạn vốn đã sẵn có rồi.Mặc dù bản thân không gian không hiện hữu, nhưng nó cho phép mọi thứ khác hiện hữu.Có lẽ đó chỉ là cảm giác hơi tê buồn ở bàn tay hay bàn chân, nhưng cũng đủ tốt vào lúc này rồi.