Lẽ ấy có vẻ đương nhiên.Tôi chỉ nhắc lại cho bạn đấy thôi.Rằng trước khi lập sổ chi tiêu thì giờ của mình thì trái đất vẫn quay đều đều và dễ dàng.Đầy cả mặt đất, từng đóng ra đấy.Một thái độ như vậy tất nhiên là diệt hết hứng thú của 16 giờ đó và kết quả là nếu ông ta không tiêu phí thời gian đó thì cũng chẳng đếm xỉa gì tới nó cả, coi như ở ngoài lề đời sống.Thế nhưng hàng ngày, vì nhiều lý do, có người đã để thời giờ trôi qua một cách dễ dãi, đã vô tình phung phí vốn liếng quí báu được tạo hoá ban cho ấy, tức chuỗi thời gian đã được định sẵn cho mỗi người, là 24 giờ trong một ngày.Trước khi tới bến xe, bạn phải kéo nó về có tới bốn chục lần.(Tôi biết sẽ có độc giả bất bình, trách tôi nói xấu công chức thành phố, nhưng tôi không thay đổi ý kiến vì tôi đã biết rõ thành Luân Đôn).Điều thứ nhất là phải vạch mục đích để định hướng nỗ lực của bạn.Phần đông vì ráng làm nhiều quá mà bị tai hại.
