Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối.Phì! Thiên tài à? Chứng minh đi! Có ngay:Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt.Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to.Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra.Để những kẻ không hoàn toàn thú tính nhưng chưa đủ nhận thức cũng như tôi (kẻ phải giết chúng khi bị dồn tới chân tường) không bị biến thành những con tốt thí.Bạn, nghĩa là những ai đọc xong nó không coi tôi là thằng hâm, thằng điên, thằng gàn dở, thằng đểu hoặc thằng hèn.Bởi bạn là người sòng phẳng.Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm.Tại sao mình lại phải đóng kịch hả? Tại sao? Đừng hòng! Ta cứ vác cái bộ mặt tỉnh bơ này ra.