Người bảo đời là một bát sơri.Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc.Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy.Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả.Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn.Có thể hắn câu được những con cá to để thả.Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian.Bạn đừng nhầm là bạn đen đủi.Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm.Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường.
