Nó đã trở nên bất khả xâm phạm giống như những giáo lý một thời của nhà thờ.Dĩ nhiên họ thể hiện những tính cách đó một cách vô thức, nhưng cái đó không quan trọng.Cội rễ của chúng nằm sâu trong quá khứ.Không có một thời đại nào lại có thể có được nhiều như vậy.(Chữ “nông nô” ở đây cũng không đúng, phải là, luật giành cho thần dân phong kiến, ràng buộc họ với lãnh chúa chứ không phải đất nước).Quyền lực của nó chỉ lớn mạnh đúng cho đến cái ngày mà mà nó được hiện thực hóa.Người lãnh đạo có đủ uy lực cũng sẽ có được cái quyền lực gần như tuyệt đối.Chúng thỉnh thoảng cũng tiếp nhận một vài đặc điểm đặc biệt của đám đông nhưng thường thì sự tiếp nhận đó luôn bị các đặc tính riêng của giống nòi cản trở.Chỉ cần một dấu hiệu của ông ta là đã có thể có một bộ trưởng bị hạ bệ.Đằng sau những sự kiện như vậy người ta lại luôn tìm thấy cái tâm hồn đám đông.