Lúc thì một vài tháng mới đến một lần.Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình.Cậu em kia, là một người tốt.Nhưng không ngộ nhận mà ngại viết thì có phí đi không.Từ đó cháu đi đâu cũng xin phép em, có hôm nào đột xuất, cháu luôn gọi điện về.Thế là những bực dọc không biết trút vào đâu cứ dần hình thành.Tôi đã từng tự hỏi và kết cục là tôi quay trở lại.Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn.Và vì thế lại càng khó điều tiết sinh hoạt của mình.Mà tôi đợi nhiều năm nữa thực tế trả lời.
