Thành thử chúng tôi không thể .Còn lý trí, nó chỉ giữ trong đời ta một chỗ nhỏ nhoi.Bạn lại đã hăng hái khen bản đó với một cô - bạn biết tôi nói ai rồi chứ? Và bạn còn có thể tuyên bố rằng bản đó của Beethoven và "mùi rất mực" nữa.Tất cả các hiền nhân của mọi thời đều đồng ý về chỗ đó.Bạn đừng quên rằng những điều bất ngờ rất thường xảy ra, cũng đừng quên bản tính của con người.Sự tiếp tế thời gian mặc dầu rất đều đặn mà lại bị hạn chế một cách khắc nghiệt.Không có gì giản tiện hơn.Nhưng bây giờ tôi già rồi và nghỉ hay không là tùy tuổi tác.Chắc chắn là như thế sẽ có lợi.Người ta có thể 8 giờ dắt chó đi chơi mà suốt thời giờ nói là để dạo mát óc cứ phải suy nghĩ về việc 9 giờ 15 phải đọc sách, phải về sao cho khỏi trễ như vậy còn hứng thú gì nữa?