Emerson viết trong thiên tuỳ bút Tự tín rằng: "Trong sự giáo dục của một người, có một thời gian người đó nhận thấy rằng ganh tị là ngu, bắt chước là tự tử, rằng phận mình sao thì phải chịu vậy, rằng trong vũ trụ mênh mông đầy thức ăn này: người đó phải vất vả cày miếng đất trời đã cho mình thì mình mới có được hột lúa ăn.Tôi lo lắng không biết khi mới nghinh hôn xong, sẽ nói với vợ tôi câu gì.Tôi quen một người làm giám đốc một công ty bảo hiểm lớn trong 15 năm.Sau cùng bận việc và hăng hái quá, tôi quên hết bệnh tật, ra khỏi giường đến ngồi ở bàn.Nhưng điều đó chưa bằng điều này: vì chăm chú nghe và khuyến khích họ nói về họ, nên đã vô tình làm cho họ vui lòng.Chàng nói: "Cầu nguyện giúp cho tôi có can đảm và tự tin".Những chuyện như vậy hàm hồ quá, bạn không kiểm tra được hết.Vậy còn ưu tư nỗi gì nữa?".Khi không bán được cho tiệmtạp hóa nào, ông đi quanh tiệm mà suy nghĩ.Nếu không làm sao cho tài chánh khá hơn được thì thôi, cũng cứ vui vẻ đi, đừng đầy đoạ tấm thân mà uất ức về một tình cảnh không thể thay đổi được