Chúng ta không bao giờ có thêm chút thì giờ nào đâu.Câu ấy tầm thường quá đến nỗi khi viết ra, thực tình tôi cảm thấy mắc cỡ.Mà cũng không ai lãnh nó nhiều hơn hoặc ít hơn bạn.Bạn xanh xao và mệt nhọc.Viết cuốn sách này, tôi muốn chỉ bạn các dùng đầy đủ thì giờ để đạt tới mục đích lớn là sống, sống một cách khác cây cỏ.Ta hăm hở chạy đón chuyến xe điện cuối cùng và khi đứng nghỉ ngơi để đợi xe, thì nó đi đi lại lại bên cạnh ta và hỏi ta: "Này anh, anh đã dùng tuổi xuân để làm gì? Và bây giờ anh đang làm gì?".Khoảng một giờ sau, bạn mới cảm thấy có thể ngồi dậy và ăn một chút, rồi bạn ngồi dậy ăn.Một chương trình làm việc hàng ngày không phải là một tôn giáo.Còn lý trí, nó chỉ giữ trong đời ta một chỗ nhỏ nhoi.Lẽ ấy có vẻ đương nhiên.
