- Vâng, bất kỳ cái gì cũng giản dị như vậy.Bạn lên xe với tờ báo và bình tĩnh, ung dung để hết trí não vào tờ báo.Mà công ty bắt ông đợi mỗi ngày 2 lần mỗi lần năm phút, chính là bắt ông chịu thiệt như vậy.Quên mục đích đi, chỉ nghĩ tới miên chung quanh bạn thôi, và sau một thời gian, có lẽ vào lúc mà không ngờ tới nhất, bạn bỗng nhiên tự thấy mình ở một trong một châu thành xinh xắn trên đỉnh một ngọn đồi.Nhưng bạn đừng thất vọng.Bước đầu nên rất chậm, có thể chậm một cách quá đáng nhưng phải rất đều đặn.Khi bạn ở nhà ra đi, bạn tập trung tư tưởng vào một vật nào đó (mới đầu, vào bất cứ vật nào cũng được).Rồi, khi nó thấy bạn đổ mồ hôi trán, thình lình nó lăn ra, chết mà không kịp trối: "Tôi không chịu được nữa rồi".Trước khi ngừng bút, tôi không thể không kể qua những nguy hiểm đang rình rập bạn.Nhưng tôi chưa bao giờ thấy một bài tuỳ bút chỉ cách sống 24 giờ một ngày.