Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu.Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi.Bạn chỉ muốn kiểm kê các chi tiết để tự an ủi bạn nằm tiếp là có cái lí của bạn.Nhưng nước mắt không nghe tôi.Và xã hội nó đâm ra thế này.Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng.Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu.Cả nước mũi, chảy dài qua môi, rỏ xuống tong tỏng.Và dần hình thành được nhiều cái trong đầu.Có lẽ mình nên im lặng.