Ở Tây hay ở Ta đều thế cả.Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào.Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo.Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra.Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó.Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi.Bạn không coi đó là một nỗ lực sai lầm, huỷ hoại toàn bộ sự tự nhiên.Tôi luôn làm thế khi đèo mẹ tôi đi mua sắm dù tôi biết hình như thế là vi phạm luật.Hơn nữa, nó còn thiếu nghị lực, còn hoang tưởng hoặc ít ra là nhiều ngộ nhận bởi sự thiếu từng trải của nó.Nhưng không phải lúc nào cũng mang theo giấy bút.