Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào.Dí cái mũi ươn ướt vào bắp tay tôi.Ôi, thói quen của con người.Thế thì là thiên tài thế nào được.Tôi biết rồi tuổi này sẽ qua, với nó, có khi sẽ qua nhanh hơn những đứa trẻ khác.Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé.Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình.Nhưng vấn đề là bạn tin nếu thế bạn sẽ chóng chết hơn.Đường phố phía bên kia ném sang tiếng còi xe.Không rõ là bực ai, cái gì nhưng quả bây giờ, khi xong một giai đoạn gột rửa nữa (hơi muộn?), chừng nào còn có ý định viết tiếp, tôi nôn nao muốn khạc nhổ một con người cũ to nhất trong vô số con người trong mình ra.
