Hiếm khi sự không hoàn hảo của nhân loại lại tồn tại, các lời mô tả đầy tính lý tưởng, với ý định an ủi, chỉ thành công khi làm tinh khiết cuộc đời của người đã chết.Mỗi cuộc đời đều có những mất mát riêng.May mắn thay, điều ngược lại cũng đúng.Đối với họ, quá khứ đó chứa đựng tất cả những lời giải thích, những sự khốn khổ và những tấn bi kịch đã khiến cho chúng ta trở thành con người như hôm nay.Đây là một kiểu đào tạo mới.Trong số những điều thường bị thờ ơ trong những cuộc đời có định hướng như vậy là tình dục.Những người trẻ tuổi đánh đổi cơ may trở nên tự lập để đổi lấy sự an toàn trong một môi trường quen thuộc, như trẻ con chỉ để đảm bảo với cha mẹ rằng họ không cần phải rũ bỏ trách nhiệm mà con cái họ đã quen lệ thuộc vào.Các bậc phụ huynh này trong lòng ngổn ngang đầy tội lỗi («Ta đã làm gì sai?»).Tạo ra một tình trạng phụ thuộc thật sự.Chúng ta luôn luôn nói về những gì chúng ta muốn và dự định làm.
