Những người rộng lượng còn ân cần đối với cả những ai có thái độ phớt lờ hay chỉ trích điều tốt.Tha thứ và quên đi là sự yêu thương trong hành động.Khi nhận trách nhiệm, ta đạt được sự tự do.Tôi không thể kiểm soát người khác nhưng tôi có thể học cách kiểm soát phản ứng của tôi đối với người khác.Có hai cách hiểu, một là tôi hát quá to, hai là hàm ý tôi hát không hay.Nếu biết chấp nhận những gì vượt ngoài tầm kiểm soát của mình và biết tập trung vào những gì nằm trong khả năng, tâm trí chúng ta sẽ được thư thái, "bay bổng" và không còn phải suy nghĩ nhiều nữa.Khiêm nhường là rộng mở tâm hồn để học hỏi và thay đổi.Chúng ta thường hồi tưởng quá khứ và nhận lấy từ đó nỗi buồn phiền.Nhờ đó, ta bắt đầu chấp nhận rằng ta là tác giả tạo ra những suy nghĩ của chính mình.Một người khiêm nhường không bao giờ sợ bị tổn thương hay mất mát.
