Burns không giải thích gì thêm, chỉ nhấn mạnh hai tiếng: Đừng cười.Những điều ấy bạn hoàn toàn có thể không mắc phải khi chỉ nói theo lối thông thường, bình dị.Những người mà tôi luôn thích được trò chuyện.Nếu bàn tay bạn có một vết dơ, khán giả cũng nhìn thấy.Đài phát thanh ở Miami, chuông điện thoại reo .Anh cũng không biết cuộc phỏng vấn sẽ đi tới đâu, vì thế anh ấy sợ.phải không? Dạo này cô bé ấy học hành ra sao?Anh biết nhìn nhận xã hội góc cạnh hơn, sâu rộng hơn.Tôi thi hành nhiệm vụ của mình trong hai mươi phút, mời Sergio lên hát và ngồi yêu cho đến giờ ra về.Jack hiểu ra rằng, muốn bán được hàng thì trước hết phải biết chào mời sao cho thuyết phục, muốn chào mời thuyết phục, thì phải nắm vững trong lòng bàn tay tính chất của món hàng.
